altLớp mười một, em tròn mười bảy,
Tuổi thơ ngây, vừa chớm mối tình đầu.
Ai đã bảo! yêu là đau khổ,
Nhưng riêng em sao quá đỗi thân thương.
Tình học trò, nhiều thơ dại vấn vương,
Thêm một tí, cho cuộc đời mơ mộng.
Tay ôm cặp, tim em mang hình bóng,
Tóc em dài, rẽ mái chải đường ngôi.
Bên cho anh, bên cho sách vở học trò,
Và nhánh phượng, hẹn ngày sau gặp lại…
 
Ngọc Lan
Thương tặng những bạn gái trường xưa.
Một thời tuổi 17 nhiều mơ mộng, vấn vương.