alt
Căn phố nhỏ, mưa đầu mùa rơi rụng
Mưa lạnh lùng, mưa thách thức phòng không
Úc vào Đông, và rồi thêm Đông nữa
Gió mùa xưa, dài bước ghé thăm đây

Gặp lại nhau, miệng cứ tao tao mày
Cười rồi khóc, chuyện dài mày mày tao...
Gác một bên, huân chương và phiền muộn
Ăn thử nhé, "Mặc Đo Nô" xứ Úc...


Tao vẫn níu ngày tàn rơi năm cũ
Mày vẫn say dù mưa lũ mù tuôn

Ừ! Hãy kể chuyện vui buồn bên ấy
Và nghe này, chuyện tình áo xanh tao...

Về lại nhà, có phải chút phân vân?
Tại buồn? vui? Mày bỗng chợt lặng câm
Tai nghe đó, ngôn từ là châu lệ
Xác nuôi thân, như giấy dán giường nằm...
 
Nắng tàn ơi! Xin rơi thêm ít nữa
Xin chút lửa, chút ấm áp mùa Đông
Dẫu đã biết đời có, không, không, có..
Bến tàn phai... buồn một kiếp hư không...
 
(Viết cho Phi Oanh)
N. T. N. D.