Bến Súc-Bưng Cầu-Rạch Bắp
An Điền - Phú Thứ - Bến Thế quê hương.
Tiếng kêu xót dạ nhớ thương
Ôi Tương bình Hiệp một thời ấu thơ.
 
Có những tên gọi thân thương, những kỷ niệm của một thời mới lớn. Tôi như con chim lạc bầy xa rời tổ ấm, chưa một lần trở về thăm lại quê Ngoại thân yêu, có chăng một thoáng chợt đến rồi chợt đi như cơn mưa trái mùa tháng Tư…
 
Quê tôi đó, có dòng sông Sài Gòn chạy dài về hướng Tây Bắc Bình Dương: Tương bình Hiệp, Bưng Cầu, Phú Thứ, An Điền - Bến Súc. Dòng sông hiền hòa đã mang theo phù sa để bồi đấp cho những vườn cây chôm chôm, sầu riêng, măng cụt... Những múi mít Tố Nữ vừa ngọt, vừa thanh… Những hàng dừa xanh nghiêng mình soi bóng. Những hàng cây cau đứng sừng sững chọc thẳng trời xanh, những bông hoa cau mang lại trò chơi Dâu Rể.
 
Những kỉ niệm ấu thơ đã không giữ nỗi bước chân lãng tử. Những hàng cau, hàng dừa, sầu riêng, măng cụt… đã bị khước từ bởi chính nó: LY HƯƠNG…!?
 
Sinh ra và lớn lên tại vùng Bến Súc (BD). Tuổi thơ của tôi gắn liền với những hàng cây cao su chạy dài thẳng hàng mút mắt. Có những buổi trưa thả rong ngoài đồng nắng gắt như đổ lửa, Mẹ kiếm tìm, bắt gặp, chắc chắn một trận no đòn vì tội lêu lổng, roi chưa kịp đưa lên thì Ngoại đã ngăn được.
 
Những đứa bạn tôi Tí, Tèo, Mận, ỔI… Những cái tên mộc mạc dễ thương, những trò chơi con nít chơi hoài không chán. Những ước mơ tuổi nhỏ khi nhìn thấy những người phu cạo mũ vất vả trăm chiều, chén cơm lưng không đủ bụng. Lớn lên mình sẽ học cái gì để giúp họ.  Một thoáng suy nghỉ vẫn vơ để rồi chợt biến nhanh như trò chơi thổi bong bóng bằng xà phòng của tuổi nhỏ.
 
Cuộc sống không bình yên nơi quê Ngoại. Chiến tranh đã đến, tàn phá, cuốn trôi đi tất cả. Giã từ vội vã tuổi thơ, giã từ quê Ngoại lánh cư về quê Nội. Ai đã bảo, thắng về Nội - bại về Ngoại, riêng tôi thì ngược lại.
 
Bến Thế -Tương Bình Hiệp quê Nội, có những vườn trái cây trĩu quả, những nghệ nhân với đôi bàn tay khéo léo tạo nên những tấm tranh sơn mài bất hủ. Công ty sơn mài Thành Lễ có lẽ cũng bắt nguồn từ đây, quy tụ những nghệ nhân vùng Bưng Cầu - Bến Thế trong đó có Cha tôi đã đóng góp bằng mồ hôi, trí óc để tạo nên nó. Không biết những thế hệ đi sau được thừa hưởng di sản đó có còn nhớ đến họ hay không?
 
Giã từ tuổi nhỏ ấu thơ, tôi bắt đầu chững chạc hơn khi phía sau mình còn những đứa em nhỏ. Cuộc sống tạm thời nơi phố Thị, những tính toán lo âu hình thành trong đầu tôi tự lúc nào tôi chẳng biết. Năm đó chiến tranh đã lan rộng. Mẹ tôi đã bị thương. Mỗi ngày con bé gầy còm, đen thui thủi phải nhận lấy trách nhiệm vừa làm Mẹ, vừa làm chị để lo cho gia đình, chấp nhận làm tất cả công việc gì nếu có ai thuê mướn. Việc học hành của tôi phải tạm gát qua một bên.
 
Mỗi ngày sau khi lo cho các em xong, tôi phải vào bệnh viện lo cho Mẹ. Một hôm có Dì Phước hỏi tôi: Con bao nhiêu tuổi? Còn đi học không? Hoàn cảnh gia đình như thế nào? Tôi đã kể tất cả hoàn cảnh của gia đình và mong muốn được đi học lại.
 
Soeur- Hiền đã chấp nhận lời cầu cứu của tôi và nhận đỡ đầu cùng với các Chị tinh thần (chị Mua, chị Xuân Lan, chị Dung…) trong trường Trung Tâm Y-Tế Bình Dương giúp đỡ cho quãng đời bất hạnh của gia đình tôi. Viết đến dòng nầy tôi không thể cầm được nước mắt, dù thời gian và hoàn cảnh có đổi thay, lúc nào trong TIM tôi vẫn nhớ và mang những hình ảnh của các vị ân nhân đó.
 
Năm 1968, tôi thi đậu vào lớp 8 trường trung học Nông Lâm Súc Bình Dương, đây là nơi mà tôi hằng ao ước có cái nghề trong tay, tự nuôi lấy bản thân mình và giúp Cha Mẹ một phần lo cho các em kế tiếp được đi học.
 
Tuổi ấu thơ rồi cũng đi qua, còn chăng chỉ trong vùng kí ức. Vĩnh viễn giã từ quê Ngoại, chiến tranh đến, tôi mất quê hương từ dạo ấy.
 
Năm năm, 1968-1972, ở tuổi vừa mới lớn, những kỉ niệm của thời trung học dưới mái trường Nông Lâm Súc Bình Dương dấu yêu. Tại đây tôi đã có những người bạn mới thân thương và nhiều dấu ấn như: Phan Mỹ Châu (MS K3, hiện định cư tại Úc), bạn cùng lớp: Nguyễn Thị Bảy (Bảy Cà Ri, hiện định cư ở California), Nguyễn Thị Ngọc Anh (VN) Khôi, Kiếm và một người bạn cũ Nguyễn Thị Huê (VN) mãi đến giờ nầy tôi không liên lạc được (nếu bạn đọc được những dòng nầy bài nầy vui lòng liên lạc với mình. Nếu bạn nào biết được tin tức của Huê, hãy liên lạc với mình qua Trang Nhà xin hậu tạ).
 
Từ những tình bạn chân thành, những sự giúp đỡ thân thương đã cho tôi niềm hy vọng, xóa đi lòng tự ti mặc cảm, ngẫng đầu lên nhìn về phía trước.
 
Tuổi học trò thời trung học (lớp 9-10-11-12) là thời gian nhiều kỉ niệm đáng yêu và đáng nhớ: “Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ“. Tôi không biết câu nầy xuất phát từ đâu, nhưng riêng tôi thì không dám chơi, nhưng lại dám phá "nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò”, tôi khoái câu nầy hơn, vì vậy mấy bạn đã đặt cho tôi biệt danh: Hồng ngô đại náo tam môn giai. Có lẽ xuất phát từ tuổi ấu thơ, tôi chuyên phá ngầm từ bạn bè đến các Thầy Cô, sử dụng chiêu “ném đá dấu tay” không ai biết.
 
Bây giờ tôi tự thú trước bình minh, kể lại một vài trò phá phách, âu cũng là an ủi tuổi già nhớ về các bạn cũ, mong rằng các bạn có đọc lại được xin cho tôi một nụ cười và tha lỗi nhé.
 
Số là trong lớp tôi (CN 1 K2, lớp trưởng là Lê Hoành Sơn) có bạn K. Đ rất thích K. C., thế là tôi lén chôm tập của bạn trai khác T. B. lén bỏ vào cặp của K. C., sau đó tôi báo cho bạn K. Đ. biết, chừng phát hiện ra được tôi gài vài câu nói kích cho hai nam cải nhau chơi (rất may là không có đánh nhau). Hoặc là khi có Thầy nào vào lớp kiểm tra bài vở, cho điểm thấp, hay bạn nào hôm đó kênh kiệu thấy ghét, lúc ra về tuân hành kỉ luật nhà trường dắt xe dẫn bộ: lí do bánh xe bị xì hơi, xẹp lép.
 
Trong lúc THNT tại gia, nhóm chúng tôi thường hay đến các nhóm khác để quan sát, thấy họ làm hơn mình thế là mấy ngày sau có số cây bị chết vì bị nhón gốc (giờ nghĩ lại thấy mình hết sức tầm bậy) Còn không thì mấy ông cũng té mương hay quần áo giày dính bùn sình như hai bạn N. L., T. B. Có lần lên An Sơn gặp nhóm của H. H. , tụi tôi mặc tình phá cây trái còn xanh của nhà bạn nhét vào cặp các bạn khác, nhất là ông nào để ý tới H. H., thế là giận nhau, không biết sau đó có chầu đậu đỏ trước cổng trường làm hòa hay không? Khi thu hoạch cải chìa, tụi tôi bày tiệc nho nhỏ chiêu đãi, mời bạn bè đến tham dự, trong lúc ăn bạn nào sơ ý thì la làng lên vì trong rau cải còn những con sâu nho nhỏ, cắn miếng ớt hiểm cay thấu trời xanh. Có lần hành quân ra phía sau trường nhổ trộm cũ sắn, tôi bày ra chiêu giống như đi thực tập cầm theo tập ghi ghi chép chép, sau đó làm bộ rớt tập, sẳn tay chôm vài cũ sắn. Được một vài lần, tôi rủ những đứa mà nhóm tôi không thích hành quân ra đó, trong lúc mấy bạn ham lo thu hoạch chiến lợi phẩm, tôi làm bộ la rắn rắn rồi co giò chạy trước, thế là các bạn bị phát hiện, thêm một màn lên văn phòng ngồi chơi, uống trà đàm đạo với thầy Hiệu Trưởng. Hôm nào thấy nhóm mình không thuộc bài, chưa làm xong bài tập, thế là tôi được cử làm đại diện nhõng nhẽo, hai hàng lệ tuôn chảy đầm đìa kể lể tối hôm qua nhà bị hai phe choảng nhau nên không làm bài được, cố tình câu giờ để Thầy-Cô cho qua ải. Rất may trời phú cho tướng mình dây (không đủ ăn) tóc dài, dễ thương, ít nói (nhưng phá như quỉ mà không ai biết), đại diện người đẹp Bình Dương đi dự đại hội, trở về thì bị nhiều bạn gài độ lại (ông trời có mắt). Còn rất nhiều chuyện ”thâm cung bí sử” để lần sau kể tiếp nha các bạn.
 
Năm 1973, sau khi ra trường, mỗi lần từ SG-BD, tôi và Châu hay ghé qua trường chụp vài tấm hình kỉ niệm, rất tiếc bị thất lạc, hay nhắc nhau lại những kỉ niệm vui buồn thời còn đi học, tiếc nuối cho một thời đã qua.
 
Từ năm 1974-1975 tôi vĩnh viễn đã mất đi quê Ngoại thân thương, trường NLSBD yêu đấu, ly hương đến xứ người Long Khánh, chưa một lần trở về thăm quê Ngoại, trường xưa bạn cũ.
 
Thời gian còn lại của tuổi già, nhớ Thầy-Cô, bạn cũ. Ước gì được một lần gặp lại nhau phải không các bạn thân thương.
 
N. H. 10-4-15
Ngô Thị Hồng
CN-K2 NLSBD