Nghe tin Nội mất bất ngờ,
Tựa như sét đánh bên bờ vực sâu.
Nội tôi già yếu đã lâu,
Giờ lìa trần thế, về hầu Quan Âm.
Suốt đời sống với nhân tâm,
Hiền hòa, nhân hậu, bao năm giúp người.
Nhìn đời ánh mắt tươi cười,
Dẫu bao khổ cực, không lười, không than.
Thương con, thương cháu cả đàn,
Giúp người hàng xóm không màng điều chi.
Suốt đời lam lũ nhọc gì,
Cho con ăn học, thoát đi kiếp nghèo.
Lo cho đời cháu tiếp theo,
Dạy con rộng lượng, đừng keo với người.
Sống sao danh tốt để đời,
Đó là Bà Nội của tôi, mất rồi,
Lòng nghe lệ chảy mãi thôi,
Xin tri ân Nội, dạy tôi nên người.
 
Huỳnh Công Khanh