Đọc bài thơ "Ơn thầy" của em Trương Thu Thủy (1),  tôi viết vài vần thơ tặng em và các bạn để nói lên tâm tư "người lái đò".
 
Lữ khách, con đò ai nhớ ai?
Đò đưa khách đến bờ tương lai,
Lặng lẽ con đò về bến cũ
Âm thầm đưa khách ngày sang ngày.
        
Thắm thoát đã mấy năm trường qua,
Vật đổi sao dời bóng xế tà.
Con đò xưa ngày nào trở lại,
Bến cũ không còn, khách vắng xa.
       
Đưa đò là nghiệp của lái đò
Sóng to gió lớn ngại ngùng đâu
Khi lữ khách về nơi mộng ước
Người lái đò mới hết lo âu.
       
Ân tình làm sao kể cho hết,
Như sông rộng, như trời cao xanh
Đò nhỏ là chiếc lá mong manh,
Chở làm sao hết niềm thương nhớ.
        
Chở làm sao hết niềm thương nhớ
Lữ khách ngày nào ghé sang sông,
Khách đi rồi đò mãi ngóng trông,
Lữ khách, con đò ai nhớ ai?
 
Huỳnh-Kim-Ngọc
Indianapolis, Indiana
01-30-2020
 
 
@@@@@@@@@
 
 
(1)Ơn Thầy
 
Lữ khách mấy ai nhớ bến xưa
Thầy tôi vẫn cặm cụi đò đưa
Năm tháng miệt mài trên bục giảng
Ơn thầy dạy dỗ nói sao vừa.
              
Thấm thoát xế chiều nghiêng ngả bóng
Chuyến đò trở lại khách lưa thưa
Chỉ cần đếm ngón tay là đủ
Ấm áp Thầy Trò quá tuyệt chưa.
           
Dẫu biết có tan rồi có hợp
Mấy ai đoán trước được điều gì
Cho dù cách trở phân ly
Tôn sư trọng đạo khắc ghi ơn Thầy.
        
Quân sư phụ bấy lâu nay
Từ cổ chí kim ấy vậy mà
Ân sư khắc cốt lòng ta
Hồng chuyên lợi ích nước nhà ấm no.
 
Trương Thu Thủy - CN-K5  
Nhân ngày 20-11-2019