alt{jcomments on}Lá rơi vương vấn gót hài,
Theo cơn gió cuốn heo may gợi sầu.
Lá bay từng chiếc về đâu?
Lìa cành trơ trụi cho mau chuyển mùa?
Nhẹ rơi… lá hỡi! Đừng khua,
Vọng vang giấc ngủ thu xưa lạc loài.
Tà dương khuất nẻo phương đoài,
Vàng pha sắc đỏ khơi hoài nhớ nhung.
Nhớ miền thơ ấu mông lung,
Chạy theo chiếc lá bên khung trời chiều…
Thoảng đâu đời nhuốm đìu hiu,
Ngày rơi tháng rụng mỹ miều phôi pha.
Rồi ra một kiếp đời qua,
Nhân sinh tự cổ chỉ là phù du.
Tựa như chiếc lá cuối thu,
Thoạt xanh… vàng… đỏ… bây chừ… rụng rơi!
 
NTT