{jcomments on} 
altTuổi 14 em vào lớp 8,
Tóc đuôi gà, cột thắt bỏ sau lưng.
Chẳng mộng mơ, tờ giấy trắng trinh nguyên,
Cũng có lúc, ngồi một mình,
Khi trời mưa hay nắng…?
 
Thêm một tuổi, 15 hơi nhí nhảnh,
Bạn bè nhiều, những kỷ niệm thân thương.
Vẫn hồn nhiên, nhưng mắt vướng ít bụi đường,
Và hình như… tóc em dài thêm tí nữa.
 
Tuổi 16 bắt đầu cho nhật ký,
Lúc vui buồn hay những lúc mộng mơ…
“Có chàng Hoàng tử nào lạc vào chốn rừng xanh,
Cứu công chúa còn ngủ quên trong rừng thẵm….”
 
Tuổi 17, tóc thề em xõa,
Dáng dịu dàng, giọng nói thật đáng yêu.
Và hình như…đường đi chỉ một chiều,
Sao có kẻ dại khờ!?…theo sau nhìn trộm.
 
Em chẳng biết tuổi nào thì đẹp,
Từ tâm hồn qua thể xác thân thương.
Tuổi mộng mơ yêu chút chút mái trường,
Thầy Cô - Bè Bạn, cổng trường - lớp học.
 
Em sẽ giữ hình ảnh mến yêu ấy,
Làm hành trang bước tiếp vào đời.
Nhớ! Nhớ mãi… tuổi nào!?
Trường ơi! Trường“Nông Lâm Súc Bình Dương”.
 
Ngọc Lan
 
Ngọc Lan thương tặng các bạn gái NLS một thời tuổi trẻ
Cái thưở ban đầu chập chửng bước vào ngôi trường NLS Bình Dương
Và cũng muốn nhân đây thương tặng cháu ngoại của bà.