Hai lần tôi lỡ chuyến đò,
Đưa tôi về thưở học trò ngày xưa.
Ngày xưa xứ Búng Bình Dương,
Trường tôi nhỏ bé thân thương rất nhiều.
Sáng, trưa mãi đến xế chiều,
Áo nâu, trò nhỏ dập dìu nơi nơi.
Vang lên giọng nói ,tiếng cười,
Nôn nao kẻ về Thủ, người đi Sàigòn.
Đường nho nhỏ, bước thon thon.
Bóng chiều đã xuống, tiếng bom vọng về.
Cuộc đời sao lắm nhiễu nhê,
Ai gây chiến trận, tạo nhiều khổ đau.
Ngờ đâu có một hôm nào,
"Bóng ma" chinh chiến tràn vào khắp nơi.
"Đàn chim nâu" nhỏ chơi vơi,
Người đi, kẻ ở cuối trời xa xăm.
Bẳng đi suốt mấy mươi năm,
"Chim nâu" tìm lại dư âm ngày nào.
Tình thâm, nghĩa cũ dạt dào.
Bao năm xa cách ước ao ngày này.
Bây giờ mình đã sum vầy,
Bao ngày lận đận đọa đày đã qua
"Thúy Kiều" đã lắm bôn ba,
"Thanh lâu mấy lượt, phong ba bao ngày"
"Chữ trinh còn một chút này,
"Chẳng cầm cho vững lại vầy cho tan"       
 
Huỳnh Kim Ngọc
Indianapolis đêm đông Jan 01, 2016