Tuổi mười bảy -Tình đầu chớm nở,
Áo trắng học trò, trinh trắng thơ ngây
Thương anh áo trận đêm ngày
Giày sô, mực tím vấn vương bụi tình.
 
Vì sao chịu cảnh điêu linh,
Yêu thì lén trộm, xa thời nhớ nhau
Tình ta chuốc lấy thương đau
Kẻ đi người ở,  bao giời gặp nhau
Chia tay chẳng kịp lời chào
Kể từ dạo ấy -Tình vào thiên thu.
 
Tưởng chừng như dòng đời phai nhạt
Mối tình đầu sẽ bị lãng quên
Năm mươi sau, thoáng ngỡ ngàng
Mặt nhìn tận mặt, lệ tràn khóe mi
Trời ơi gặp gỡ mà chi!
Da nhăn, tóc bạc, răng long, đồi mồi
Dù sao cũng vẫn bồi hồi
Tim ta vẫn đập, vẫn rung nghẹn ngào.
 
Thôi hãy để kỷ niệm xưa trong nấm mồ dĩ vãng
Bụi thời gian vùi lấp chuyện đau thương
Đừng khơi bao nỗi vấn vương
Gặp nhau xin gọi một lần: CỐ NHÂN.
                    
    Hai Râu
 
Kỷ niệm về thăm quê mùng 4 Tết Bính Thân