1.png
 
Bụi phấn nào đưa tôi vào cổng
Mái trường xưa xứ Búng ven đường
Có hàng dương mỉm cười mời gọi
Và nắng hồng mơn trớn má ai?
 
Bụi phấn nào đưa tôi lên lớp
Mỗi đầu giờ khi tiếng kẻng vang vang
Có bảng đen bục giảng đợi chờ
Một bài mới Thầy Trò cùng học hỏi!
 
Bụi phấn nào ghi lại tiếng cười
Khi học trò giải xong bài toán khó
Phương trình hai tìm được x, y (1)
Đường Tiệm Cận đến gần tương lai sáng (2)
 
Bụi phấn nào thu âm tiếng nấc
Của học trò lâm cảnh khó khăn
Cha đau, Mẹ yếu, nhà hiu quạnh
Đành phải quay về xếp bút nghiên!
 
Bụi phấn nào vương lên "Lưu Bút"
Những ngày xanh biết có còn xanh
Hay đỏ mắt khi tựu trường năm tới
Vắng bạn hiền, thiếu mất người yêu.
 
Bụi phấn nào rưng rưng nước mắt
Khi hè về phượng nở ve sầu
Lớp trống không, bục giảng không thầy
Bụi phấn buồn ngồi khóc tỉ tê!
 
Bụi phấn nào nhuộm trắng những đầu xanh
Thương Thầy già thương tóc bạc của Cô,
Nhưng hạnh phúc tràn đầy hạnh phúc
Vì tất cả Trò đều đã thành danh!
 
Bụi phấn nào xô đuổi tôi đi
Xa bảng đen xa bục giảng thân thương
Cho học trò rưng rưng ngấn lệ
Cho tim tôi từng mảnh vỡ tan!
 
Có bụi phấn nào đưa tôi về dĩ vãng?
Để tôi về thời tuổi trẻ thanh xuân
Cho tim tôi rung động một lần
Cùng trường xưa, lớp cũ, học trò yêu!
 
Bụi phấn nào trả tôi về chốn cũ?
Nơi có dòng sông cùng con đò nhỏ
Cho tim tôi đập lại nhịp yêu thương
Yêu con đò yêu cả khách sang sông!
 
Có bụi phấn nào đưa tôi vào giấc ngủ ngàn thu?
Cùng hành trang phấn trắng bảng đen
Cho tôi được muôn đời muôn kiếp
Lái con đò  đưa tiếp khách sang sông.
 
Và có bụi phấn nào đưa tôi về lại trần gian?
Tôi sẽ tìm về  lớp cũ học trò xưa
Để Thầy-Trò cùng tâm sự hàn huyên
Kể nhau nghe chuyện trên trời, chuyện thế gian ...
 
Hồ Thành Huân
Nông Lâm Súc Bình Dương luôn mãi trong Trong Trái Tim Tôi!!!
 
(1) Phương trình đại số bậc hai, ax2 + bx + c = 0; có 2 ẩn số x và y.
(2) Đường Tiệm cận của đồ thị hàm số, y = f(x)