Tôi đã khóc cho ngôi trường thân thương ấy
Đã nằm xuống khi tuổi đời quá trẻ
Tám mùa Hoa Phượng khoe sắc thắm (1)
Bỗng héo úa sầu, nhớ Áo Nâu xưa...
 
Tôi đã khóc cho cổng trường vừa dựng (2)
Có tình thương kết nối những bàn tay 
Chút tâm tư bỏ vào viên gạch nhỏ
Vậy mà, cổng nỡ rời xa!!!
 
Tôi đã khóc cho hàng dương cao vút
Rũ lá buồn, nhớ Cánh Chim Nâu
Thôi không còn reo vui giờ mở cổng
Đón học trò rộn rã vào ra…
 
Tôi đã khóc cho những con đường
Có Thầy Trò để lại dấu chân yêu
Tiếng cười nói in hằn trên lối nhỏ
Những mãnh tình rơi rớt đâu đây!!!
 
Tôi đã khóc cho sân trường hiu quạnh
Giờ ra chơi thiếu bóng học trò
Nhớ tiếng cười giòn giã tuổi xuân
Các trò chơi quỉ ma nghịch ngợm…
 
Tôi đã khóc cho ghế ngồi, bàn viết
Thiếu bình hoa tươi thắm xinh xinh
Bụi thời gian phủ dầy ghế trống
Nhớ mùi thơm suối tóc buông vai!!!
 
Tôi đã khóc cho bảng đen, phấn trắng
Ủ rủ sầu, mong mỏi thầy cô
Bài thơ hay chưa ghi lên bảng
Toán khó cuộc đời, ai giải cho đây???
 
Tôi nhặt hết lệ sầu nhỏ xuống
Gởi mây trời rãi xuống trường xưa
Cho Phượng kia xanh lá, đơm bông
Rực rỡ cười đón Cánh Chim Nâu
Về lại trường, vui thời cắp sách …
 
Hồ Thành Huân
Vào Thu 2016
 
(1) 1967-1975
(2) Thầy trò cùng xây cổng trường NLS Bình Dương