Bà ơi nếu lỡ tôi đi trước
Bà chớ buồn đau nhỏ lệ sầu
Tôi biết bao năm tình nghĩa nặng
Bà sao quên hết nỗi thương đau!
 
Tội nghiệp từ nay Bà đơn chiếc
Nhà cửa rồi đây vắng bóng tôi.
Những lúc rêm mình ai cạo gió!?
Thôi Bà ráng giữ sức Bà ơi!
 
Xa tôi - Bà chẳng ai dìu bước
Một mình đi - bước thấp bước cao
Bà cứ từ từ tay vịn vách…
Chẳng gì hối hả phải đi mau
 
Rồi đây mỗi tối - giờ đi ngủ
Ai nhắc bà uống thuốc hằng đêm?
Phải nhớ - Bà ơi - Bà ráng nhớ!
Giữ gìn sức khỏe -  sống bình yên
 
Nào ai thoát khỏi vòng sinh tử
Đến cuối đời ai cũng phải đi
Bà ơi! Cố sống đời thanh thản
Hãy nhớ rằng – sinh ký tử qui! 
 
Phạm Văn Thế (MS2)