Narita trắng chiều dầy tuyết phủ
Dặm trường xa tiếp một chuyến bay đêm
 
Hiroshima ghế vắng phi trường, kẻ tiếp đường lỡ hẹn
Để cho em rực rỡ giữa đêm sang
Cám ơn em, em bé nhỏ Phù tang
Gót hài kia bước nhẹ với hành trang
Nghiêng nghiêng chào người khách lạ sang ngang
Limousin bus vội vàng về ga cũ
 
Hiroshima sân ga mưa nhỏ, em má đỏ môi say
Em bé ơi hãy cứ giúp bàn tay
Cho tiếp cuộc hành trình vừa dang dở
Em bé ơi  vòng tay em rộng mở
Cho hành trình tiếp tục dẫu thâu đêm
 
Kuré, đây giấc nồng người thêm mộng
Không gian chìm trong cõi lặng trầm kha
Chỉ riêng  ta phương xa người khách lữ
Chỉ riêng ta còn chưa mộng đêm này
 
Quách Đại Thanh
16/1/2013