Năm trước nhằm ngày hăm bốn Tết
Anh về nước mắt Mẹ rưng rưng
Cùng anh đi tảo mồ gia tộc
Lòng vui Mẹ hạnh phúc vô cùng.
 
Xuân đã về với Mẹ Xuận về
Đợi mong Mẹ đã gặp con trai
Ra đi như nước nguồn xuôi biển
Năm hết sống trong buổi thái lai.
 
Bếp lửa bừng lên màu than ấm
Mẹ ninh cháo đậu đỏ anh ăn
Ngày xưa đi học ngày xưa lắm
Gánh hàng cháo đậu mẹ nuôi con.
 
Sớm khuya buổi chợ Mẹ gian truân
Tần tảo từng xu cất để dành
Manh áo chén cơm tiền sách vở
Chắt chiu lo liệu hết cho anh.
Năm nay hăm tám anh chưa về
Lòng Mẹ buồn hiu dạ ủ ê
Sân giậu cỏ lan tràn mất lối
Cổng rào khế rụng ngập chân đê.
 
Nọc trầu quên tưới nên ngọn rũ 
Chái bếp gà bươi tro xáo tung
Thâu đêm Mẹ chập chờn mất ngũ
Vì chờ con, lòng mãi bâng khuâng.
 
Thương Mẹ thân già sống quạnh hiu
Lắt lay mỏng manh quày chuối chín
Đêm ngày chiếc bóng sống cút côi
Mỏi mòn chờ con ngày Xuân đến.
 
Suối Mẹ chờ nước đổ về nguồn
Nước nguồn xuôi giạt giữa đại dương
Nhớ Mẹ anh hứa rằng Xuân tới
Trở về nơi cắt rốn quê hương.
 
Nguyễn Văn Bậu
CN - K1