(Xin riêng tặng Cô – phu nhân Thầy Nguyễn Thượng Hạng)
 
Lần đầu gặp mặt mà tôi đã
Thấy bóng dáng Cô – dáng Mẹ hiền.
Tiếng nói êm êm làn gíó nhẹ
Như những lời ru con ngủ yên.
 
Cả một trời thương trong đáy mắt
Cùng những khoan dung với nụ cười.
Trong tim còn có lòng nhân hậu.
Đem lại tình yêu đến mọi người.
 
Cô đã theo Thầy qua năm tháng.
Một đời khổ nhọc với chồng con.
Đâu quản thân cò nơi xứ lạ.
Quên hết thời gian, cả tuổi son.
 
Gần Cô tôi thấy lòng thanh thản,
Thấy đời còn có phút vui tươi,
Thấy Mẹ  trong Cô – trong nỗi nhớ.
Hạnh phúc – trời ơi! thấy  Mẹ cười.
 
Cảm ơn Cô, cho hình bóng Mẹ
Mẹ bây giờ nơi chốn xa xôi!
Đêm ngước trời cao tìm mắt Mẹ.
Đôi sao nào – đôi mắt Mẹ tôi!!!
 
Phạm Văn Thế (MS2)