NLSBD

 
Khi em tìm những điều Chân, Thiện, Mỹ,
Thầy là mái ấm đậm tình thương.
Viết về Thầy người lái đò cần mẫn,
Bảng còn đây, mái chèo là viên phấn,
Bụi bay bay… rơi đầy trên áo,
Phấn vương vương… trên mái tóc điểm sương,
Rớt xuống theo những thao thức đêm trường,
Rơi mất cả tuổi Thầy theo năm tháng.
 
Có thấy không lúc bình minh ló dạng,
Hạt ánh hồng chiếu vạn đóa hoa tươi.
Bụi thời gian xin dừng lại đừng trôi,
Nào ai biết lòng Thầy không tĩnh lặng.
Rơi rơi mãi những cơn mưa bụi phấn,
Trên bục giảng, lời vàng Thầy trao lại.
Có cho em những trang vở đầu đời,
Hạt “Nghĩa-Nhân” lời Thầy em ghi nhận.
Bụi khát khao được vỗ cánh mặt trời.
Nào, về đây cô học trò bé nhỏ,
Rơi về nguồn niềm kiêu hãnh yêu thương,
Trên trang vở, Thầy gieo mầm kiến thức,
Tóc Thầy bạc phơ, sao mãi vấn vương.
 
Em, người khách” trong chuyến đò dạo ấy,
Yêu Thầy hôm nay và cả mai sau.
Phút giây tao ngộ em đã hằng mong ước.
Này Thầy, bạn và bụi mờ phấn trắng,
Làm sao nói khi lòng em đau quặn.
Có thể hôm nay và mãi đến mai sau,
Nào khổ nhọc, Thầy hy sinh thầm lặng,
Quên đi ư, làm sao có thể quên.
 
Ngày xưa ấy lời Thầy vang vọng mãi,
Thầy yêu ơi, người “đưa đò” vĩ đại,
Dạy dỗ em bao lẽ phải, điều hay.
Khi nhận ra mái tóc Thầy đã bạc,
Em nhớ lời tự nhủ sẽ về thăm.
Tuổi thơ nay đáp đền ơn tri ngộ,
Còn bao yêu thương, em mãi dành riêng,
Thơ tặng Thầy Cô nhân ngày Nhà Giáo.
 
Quách Ngọc Lan