Hình như trời chớm vào đông,
Nghe se se lạnh, nghe lòng quạnh hiu!
Chiều nay mây xám thật nhiều,
Về đây che lấp bao nhiêu cơn sầu.
 
Hỏi người trôi dạt nơi đâu,
Đừng như con nước qua cầu đắng cay!
Cuộc đời dẫu có đổi thay,
Cũng đừng hối tiếc tháng ngày đã qua.
 
Hỏi ta qua những phong ba,
Còn thương, còn nhớ người xa muôn trùng.
Làm gì có chuyện tình chung,
Để ta mơ ước tương phùng cùng ai!
 
Cho ta một chút men say,
Cho ta quên hết tháng ngày xa xưa.
Đông buồn hiu hắt giọt mưa.
Xa xôi phương đó ai đưa người về?!
 
Phải chi đừng lỡ câu thề,
Thì ta đâu phải tái tê… một mình!!!
 
Phạm Văn Thế (MS-K2)