Đông về, hỏi bạn nhớ trường không?
Có nghe kỷ niệm thức trong lòng
Én xưa quay lại khung trời cũ
Dệt thắm mùa hoa, đẹp núi sông.
 
Đất khách quê người, có còn thương?
Bạn bè, Cô, Thầy cũ Bình Dương
Xứ Búng chẳng quên người hải ngoại
Dẫu xa, vẫn gốc mái trường chung.
                
Chiếc áo nâu xưa, còn bên lòng
Đi qua mưa gió có theo cùng
Bạc tóc, giữ không hề bạc nghĩa
Còng lưng, còn vững trụ chân dung.
 
Bạn ở trời xa, tôi Lái Thiêu
Ngày xưa chung lớp, một đường về
Xuân ở hai phương, mà cứ ngỡ 
Như rằng bạn vẫn sống cùng quê.
                 
Tôi nhớ xuân nào bạn về trường
Lớp mình phấn khởi  đón người thương
Lạ lắm, như chưa từng quen biết   
Bởi lâu không gặp, ngỡ người dưng.
 
Bạn lớp vây quanh quá đỗi mừng
Sẻ chia bao mẫu chuyện vui buồn
Xa cách để rồi gần gũi lại
Tình đầy, nghĩa trọn quá yêu thương. 
             
Sau đó người lại xa cố hương
Bao năm biền biệt sống tha phương
Chim rừng không thiết tìm về tổ
Nước triều chẳng nhớ lối về nguồn.
 
Cho đến hôm nay hai mươi năm
 Xuân về Tết đến, dứt tàn đông
Sân trường nhộn nhịp ngày họp mặt
Bạn ở phương nào mãi biệt tăm.
               
Bạn lớp nhìn nhau, nhắc chuyện qua
Nhắc ngày họp bạn buổi giao mùa
Thương bạn, thêm một lần lỡ hẹn
Không về gặp gỡ được như xưa.
 
 Năm nào bạn lớp cũng trông chờ
Chờ bạn, có về lại chốn xưa
Mây nước lẽ nào, không hợp lại
Bạn ơi chờ bạn đến bao giờ.
 
Nguyễn Văn Bậu