45 năm rồi đó bạn ơi!
Mà sao uất hận vẫn trong lòng
Làm sao quên được ngày oan nghiệp
Tháng Tư buồn mang kiếp lưu vong!
 
45 năm rồi đó bạn ơi!
Con đường số 7 xác tung trời.
Pháo nổ trên đầu dân dưới đất,
Thịt xương vương vãi khắp nơi nơi.
 
45 năm rồi đó bạn ơi!
Xác thân nào chìm dưới biển sâu
Tìm bến Tự Do trong tuyệt vọng
Lênh đênh biển cả biết về đău.
 
45 năm rồi đó bạn ơi!
Ngậm đắng, nuốt cay, uất nghẹn lời!
Rừng thiêng, núi thẳm, đền ơn nước
Ngạo nghễ cười vang một kiếp người!!!
 
45 năm rồi đó bạn ơi!
Biết mình hèn tôi đâu dám nói
Yêu Quê Hương, yêu Tổ Quốc, Đồng Bào
Như những tên hề múa mai, làm dáng
Hò hét, hô hào - làm chuyện tào lao.
 
                        45 năm rồi đó bạn ơi!                          
Mình đã qua đi nửa cuộc đời
Xin nhận nơi đây làm bến đổ
Đường về cố lý quá xa xôi
Mỗi năm cứ đến ngày oan nghiệt
Thắp nén nhang lòng - bạn với tôi!!!

 

Phạm Văn Thế (MS2)