Thu đi, Đông đến, Xuân về
Hạ buồn vắng tiếng ve sầu ngân vang
Người xưa đã vội sang ngang
Người còn ở lại miên man nỗi buồn.
 
Chờ ai chờ đến bao giờ
Kể từ dạo ấy tuổi còn thơ ngây
Trời chiều ngã khuất về Tây
Đèn khuya soi bóng vẫn còn chờ em.
 
Chờ em khi gió buông rèm
 Trăng kia ngơ ngẩn bên thềm đợi em
Ngoài trời phủ bóng sao đêm
Sương khuya thắm lạnh hỏi nàng biết không.
 
Cuộc đời như những dòng sông
Tình mình vẫn mãi một lòng chờ em
Chữ thương lỡ ghép vào tim
 Anh xin nhặt lại gởi hương theo người.
 
 Chỉ còn nỗi nhớ chơi vơi
Chỉ còn một chút tình thơ thuở nào
Hương xưa nghĩa cũ dạt dào
Cho Anh xin giữ đưa vào trong mơ...
 
Nhớ thương chép lại thành thơ
Gửi người năm cũ bây giờ ra sao
Thời gian dẫu có phai màu
Tình này vẫn mãi ghi vào trong tim.
 
Tìm em như thể tìm chim
Em bay biển Bắc anh tìm biển Đông
Cuộc đời số phận long đong
Bôn ba khắp nẻo biết đâu mà tìm.
 
Dẫu rằng không trọn nợ duyên
Nhớ thương chuốc lấy ưu phiền mà thôi
Tình mình đã lỡ nhịp cầu
Duyên ta chẳng đặng nghìn thu nỗi buồn.
 
Áo Nâu Xưa - Khung trời xứ Búng
Jan 14th, 2021