alt

Ngày nào cũng thế, dù trời đẹp nắng ấm hay mưa gió âm u lạnh lẽo, bão bùng lê thê, con chim nhỏ vẫn nghiêng đầu, đảo mắt láo liêng nhìn ra bốn phía bên ngoài chiếc lồng nhỏ một cách thèm thuồng, khát khao. Nó mơ được bay là là trên cánh đồng bát ngát xanh rờn hay nhảy nhót trên cành cây rực rỡ bông hoa vào mùa Xuân. Nó ước được tắm trong con suối mát yên lành hoặc đứng cạnh bờ sông dài nhìn con nước xuôi lững lờ, rồi chui vào vòm lá rậm rạp trốn nắng buổi trưa Hè. Có lúc nó thèm bay qua khu rừng lá úa mùa Thu với màu vàng đỏ trộn lẫn sắc nâu như tấm thảm thiên nhiên hài hòa. Thảng hoặc nó sẽ ẩn núp trong những hốc cây, kẹt đá vào những ngày giá rét để đợi cơn nắng ấm hứa hẹn một ngày không xa. Nó chờ đợi, trông ngóng cuộc đời tự do yên bình chưa bao giờ trở lại. Nó cứ chờ. Chờ. Và chờ.

Khung trời bên ngoài chiếc lồng sắt nhỏ bé luôn luôn là thế giới đầy mới lạ, lôi cuốn và kích thích tính tò mò của nó. Những thôi thúc, giục giã phải thoát ra, phải đi đến những nơi này nơi nọ khiến nó cứ bồn chồn, quay quắt, xoay qua xoay lại, nhảy tới nhảy lui cho đến khi mệt nhoài, kiệt sức, nó gục đầu lịm đi, xoải cánh, thoi thóp thở…Rồi chợt đâu đây vọng lên tiếng réo gọi, mời mọc của loài chim khác, nó gắng gượng đứng dậy, lảo đảo và yếu ớt cất tiếng hát nghẹn ngào…

Có vài lần con chim nhỏ đã thoát ra, đã bay xa, đã thấy được một khoảng trời nhỏ ước mơ của nó. Lần nào đó nó bay qua hồ nước mênh mông về phương Bắc. Chiếc cầu nối hai bờ hồ rộng lớn làm cho nó suy tư và thầm hỏi nhịp cầu nào nối được những tâm hồn ở hai nơi cách biệt? Ngày ấy nó lần đến con thác đổ cuồn cuộn, dữ dằn, nó xúc động dâng tràn. Phải chăng kế tiếp đoạn đời phẳng lặng, êm đềm luôn là một khúc dài gãy lở, sụp đổ, gầm thét? Và nối theo sau là sự tuôn chảy thoạt trông tưởng chừng như bình thường nhưng lại ngấm ngầm mạnh mẽ, mau lẹ và có sức hủy hoại hơn lúc khởi đầu? Tất cả chỉ còn là một sự vỡ vụn, tiêu tan, mất mát không hồi phục! Giòng đời là con thác cuốn mình theo sức nước chảy, có lúc hiền hòa, có khi mạnh bạo, hung tợn. Phải chăng ta đã rơi vào con thác đổ tàn khốc và phó mặc cho nó cuốn trôi đi mà không còn sức vùng vẫy thoát ra, quay trở về khởi điểm? Nó rùng mình, sợ hãi và bay đến núp trong cánh rừng bé nhỏ cạnh bờ hồ. Nó muốn vĩnh viễn ngủ yên nơi khu rừng thưa này. Khu rừng sẽ cho nó một nơi an lành, đẹp đẽ để trú ngụ. Nó sẽ núp dưới tàng lá xanh mướt và líu lo khúc hát đón chào Xuân sang, mừng vui Hè tới. Nó sẽ hân hoan đợi Thu về có lá vàng óng ả quyến rũ, rồi đỏ thẳm trải rộng một miền thênh thang dưới ánh chiều tà. Còn gì hạnh phúc hơn khi được hứng những cơn gió nhè nhẹ, lành lạnh thổi qua, bâng khuâng nhìn lá rơi lả tả, bay bay vật vờ cuốn theo heo may. Rồi chiếc lá cuối cùng trên những cành khẳng khiu, xơ xác, trơ trụi cũng sẽ rơi nốt và mang theo bao thơ mộng, mỹ miều về phía chân trời xa lạ. Rồi… lấy gì để che chở cho tấm thân nhỏ bé của nó trước những cơn giông tố phũ phàng, lốc xoáy tàn bạo hay bão tuyết mịt mùng sắp đến? Con chim nhỏ càng thấy mình nhỏ nhoi hơn, đơn độc hơn và lạc lõng, bơ vơ trong cõi hồng trần. Nó tỉnh mộng và bay trở về!

Đã trở vào lồng rồi thì khó có ngày ra. Giờ đây con chim chỉ còn sống trong ký ức. Những hồi tưởng lại trong chuyến đi trước làm cho nó nhớ da diết khung trời xanh thẳm, con nước mênh mông, rừng cây chập chùng, đồng hoang duỗi cánh… Sự thèm khát được đi rabay xa khỏi chiếc lồng sắt nghiệt ngã dâng lên cuồn cuộn, thôi thúc từng ngày càng làm tăng thêm sự buồn bã, đau khổ, tuyệt vọng chồng chất lên tâm hồn yếu đuối của nó. Đôi cánh đã không còn đầy nhiệt huyết. Ý chí đã không còn nguyên vẹn như xưa. Cửa lồng đôi khi không đóng, nhưng con chim chỉ nhảy quanh quẩn góc vườn rồi tự động trở vào lồng. Cái ý thức tự mình trở về chiếc lồng mỏng manh, nơi đã, đang và sẽ giam hãm, chôn sống cuộc đời nhỏ bé hẩm hiu của nó cho đến hơi thở cuối cùng làm cho trái tim đau nhói, cổ nó se thắt và cứng đơ ra. Con chim cất tiếng thét thảm thiết, kêu gào nhức buốt, thương tâm và xót xa cho thân phận mình. Tiếng thét nghe như quằn quại, đớn đau, nghe như trút nỗi căm hờn, thống khổ. Nhân loại không ai hiểu! Thế giới chẳng ai nghe!

Bây giờ con chim nhỏ quá mòn mỏi, kiệt hơi nên không còn gào thét như lúc mới đầu nữa. Khi quá buồn thảm, như mong muốn lưu lại đời sau tiếng lòng ẩn khúc của mình, nó cất tiếng hát, những lời nỉ non, nức nở, nghẹn ngào muôn thuở, rót triền miên vào không gian thăm thẳm, tuôn trào lênh láng vào quỹ thời gian vô tận.

Anh có nghe tiếng hát nghẹn ngào đưa tiễn đám tang cuộc đời tự do hạnh phúc của một loài chim nhỏ? Tiếng hát càng não nùng, thê lương, thống thiết và bi ai hơn vào mỗi cuối tháng Tư, đầu tháng Năm!

Dã Thảo
4/30/12