{jcomments on}alt

Tôi mua chiếc xe ở cửa hàng cuối phố.
Người bán xe bảo chiếc xe tuy cũ,
Nhưng tiếng nổ như mơ,
Hình dáng đẹp như thơ,
Đâu cần chi đến thợ.

Nhưng hai tuần sau đó,
Không còn mơ,
Không còn thơ,
Mà chỉ thấy mồ hôi đọng trên lưng áo.
Xe chết máy thình lình giữa phố thị đông vui,
Nhưng cuộc sống sinh viên chỉ biết mỉm cười.
Chấp nhận thương đau cho đời thêm thử thách.


Rồi tốt nghiệp ra trường,
Về Nông Lâm Súc Bình Dương.
Trưa nắng chang chang vượt qua Đồng Chó Ngáp,
Chiều mưa tầm tã còn ở tận Cầu Ngang.
Rồi thế cuộc xoay vần,
Rồi bo bo, sắn lát.
Sáng sớm tinh mơ xếp hàng chờ xe khách,
Vào lớp, mặt mày còn hớt hải bi thương.
Cuộc sống đa đoan lắm nỗi đoạn trường,
Từ giã chiếc xe với bao niềm luyến tiếc.


Hơn ba mươi năm dày dạn phong sương,
Ta không còn là chàng trai thời đó,
Má hóp,
Da nhăn,
Bước đi khốn khó.
Sau cuộc mưu sinh thất lạc thiên đường.
Ta gặp lại ngươi trong gian hàng xe cổ,
Sang trọng, uy nghi, nét xưa còn đó,
Cuộc cải tạo diệu kỳ đâu phải khoa trương.
Ai tiếc, ai thương, ai vấn vương,
Hởi chiếc xe Suzuki màu đỏ?


NGUYỄN TĂNG

 

Được Thầy Tăng chia sẻ lời tâm tình và bài thơ của người bạn vong niên - Nguyễn Tranh.

 

Hello Ông Tăng,

Hình như tôi cũng được số phận an bày ngồi trên chiếc xe Suzuki kỳ diệu nầy trong những lần ông chở tôi đi quanh thành phố Sài gòn, về nhà bà chị ông ở Lê Văn Duyệt rồi trở lại Phòng 1/12 Đại Học Xá Minh Mạng chỗ tôi ở với Ông Tân. Ui cha, những chuyện đã qua như một tập tập sách vô số trang bây giờ dở lại một vài trang đọc cho vui, tui cám ơn ông với bài thơ rung động thiệt tình, người thiệt, chiếc xe thiệt và tâm hồn tha thiết với thơ, một niềm vui bến bờ vô tận. Hì…

Xin phúc đáp ông vài dòng:

 

TA VẪN HƠN XE

Chiếc xe Suzuki đỏ, một kỷ vật xưa,
40 năm qua vẫn đu đưa trong lòng.
Gặp xe như gặp lại lòng,
Lòng xưa mơ mộng móng trông tuyệt vời.
Lòng chừ hết mộng, rong chơi,
Thi thơ Bè Bạn cả trời bao la.
Xe ơi mi được kiêu sa,
Trong tiệm đồ cỗ, còn ta thua gì?
Ta đây vẫn hơn hẳn mi,
Chỉ trong tích tắc ta đi dặm ngàn.
Trùng dương vạn dặm quan san,
Online không vận nối đàng lại qua.
Cuộc đời đưa đẩy đẩy đưa,
Xe nên đồ cỗ, ta thừa đằng vân…
Ta hơn xe biết mấy lần!

 

Chúc ông vui,

Nguyễn Tranh

2012-12-08