alt

Chia tay nhau chẳng biết có ngày về
Xa biết mấy, ôi vùng quê hương tuổi nhỏ
Hun hút bóng ngày qua
Bóng đổ của trường xưa
Tháng năm dài là
Nhung nhớ, vấn vương hoài trọn kiếp
 
Dáng ai đó tha thướt hồn nhiên ngoài ngõ
Nghiêng nghiêng vành nón hứng ánh chiều tà
Vô tình dẫm lên ngày tháng lặng lẽ phôi pha
Cho tuổi ngọc, đón mừng niên khóa mới
Cho ai đó, bâng khuâng trong lớp học
Bút vụng về thảo vội mấy vần thơ
Hồn ngẩn ngơ quên mất nẻo tìm về.
Rồi xa mãi… mãi xa ngôi trường cũ…
 
Xin được một lần trở lại chốn xưa
Vớt giọt nắng hồng trên lối nhỏ em qua,
Giữ tà áo nâu thấp thoáng vờn gió sân trường
Nhìn theo suối tóc dài thơm hương lúa đượm
Dệt thành tơ lụa phủ kín vai em
Cho mây mềm chảy xuống bờ lưng nhỏ thân thương
Cho hồn ta chết đuối trong giòng suối mộng
Chân theo sau, gót nhỏ dạo quanh trường
Rồi lắng nghe, hạt nước nào bay trong gió
 
Ơi, tiếng guốc khua dồn trốn chạy cơn mưa chiều.
Ta dang tay gom hết nẻo thiên đường
Nhốt cả vào tim, nét yêu kiều thuở ấy
Làm hành trang, qua mấy sông dài biển rộng
Xuyên vùng vũ trụ, lồng lộng thênh thang
Ta xin được phép mầu
Hoán chuyển thời gian, ngày trước ra sau
Và ngày sau, xin từ từ chớ vội mau
Để ta còn ngụp lặn, uống trọn một “thời xưa”
Cho cơn khát, kỷ niệm tràn qua cổ
Cho mối ưu hoài, cạn giọt xót xa
Rồi chợt thấy năm xưa, bừng sống dậy
Bóng dáng thầy cô vẫn hăng say mạnh mẽ
Vẫn hăm hở giảng bài bên bảng phấn bục cao
Bạn bè quanh ta, mái tóc còn đen nhánh
Đang vui đùa nghịch phá tuổi học trò
Dấu ấn đời chưa vội in lên trán
Ngôi trường thân yêu còn hằn nét hôm nào:
Dăm ba trai gái , từng nhóm đứng lưa thưa
Và thấp thoáng , bóng hình tôi trong ấy
Nhuộm thắm ánh chiều tà hay rực rỡ nắng ban mai.
Đừng hỏi tại sao và đừng lay tôi nhé
Vì tôi đang nhìn qua khung cửa sổ trường xưa…
 
Thôi trân trọng chào thầy, chào cô,
Chào anh, chào chị, chào em
Xin mời nhập cuộc
Chúng ta là những người lận đận
Cùng chung con đò số phận
Nông Lâm Súc Bình Dương…

 

Dã Thảo