Dẫn nhập: Năm nào cũng vậy, riết rồi cũng quen. Mùa nước nổi đã đi vào tâm trí của hàng triệu người con đất chín rồng, là ký ức tuổi thơ không thể xóa nhòa.
Cũng với dòng ký ức đó nhưng được nhìn qua lăng kính của học trò NLS, xin mời quý Thầy Cô và các Bạn thưởng thức bài thơ sau đây. 
                                                                                                                          BBT
 
MÙA NƯỚC NỔI
 
Mùa nước nổi đã cuộn đi đất xámalt
Cội phù sa chia cách lỏi cây già
Chường đất trọi chết đùa trong nắng sớm!!!
Biết bao giờ mà trở lại phì nhiêu?
 
Bao lắng tụ làm chất mùn nuôi hoa lá
Để một mùa chờ nước lũ rửa trôi đi...
Ôi ! Tiếc thương cho đất chẳng được trường tồn…
Mà thay cát chỉ lấp vào làm thiêu hủy!!!
 
Cây mọc trên cát; thành gỗ đinh hay gỗ thép?
Thế nên Bờm đâu quyết lòng để lấy bè lim
Ôi sến gỗ; giờ hóa thành loài cây vô cảm…
Đem hạt táo về; táo rửa cát biến thành phân…
 
Thôi nước đừng trôi, sóng thổi ngược dòng
Cho lắng đọng kết thành nên chất đạm
Rồi trực di và thẩm thấu mọi miền
Để từ đó có ngày cùng vun xới.
 
CN 1991
Mùa mưa năm đó
 
 

/span