alt
{jcomments on}Tôi đã gặp, một chiều trên góc phố,
Người "ĂN MÀY" với vẽ mặt buồn hiu,
Chiều CALI, phố sá dập dìu
Thiên hạ bước vào quán hàng thực-ẩm...
Những món ăn khói tỏa hương... thiện cảm
Có ai hoài, một NGƯỜI VIỆT lẽ loi?
Ngồi cô đơn ngoài cửa hàng ao ước?
Cầm trên tay, chai rượu men thay nước...?
Miệng lầm bầm... không thốt rõ lời chi?
Khách đi qua, nhỏ chút từ bi,
Vài xu lẻ, vất cho "THẰNG NGƯỜI HÀNH KHẤT?"
Men rượu đắng, thỏa lòng ANH ngây ngất,
Để quên buồn, không thấy cảnh phồn hoa..
Để quên đi hình ảnh nơi QUÊ NHÀ...
Vợ con đói, vẫn trông chờ... bảo lãnh?

Chai rượu đắng trên tay ANH nốc cạn...
Mong men nồng thấm tận trái tim đau...
Để GÃ quên thân kiếp..."KẺ LỠ TÀU"
Đang lưu lạc nơi quê người, đất khách..
Chai rượu đắng, trên tay, ANH gục mặt..
Đất trời say, GÃ cảm thấy... hay hay...

                         ***

Chiều cuối tuần... đông đúc người qua...
Những quán ăn, ăm ắp người ta...
Kia chợ búa, người vô ra tất nập,
GÃ nhìn theo, lòng  nhói đau chất ngất..
Nhớ gia đình, đàn con nhỏ, vợ thương,
Nay trả giá bằng CANH BẠC thê luơng...
Đầy thiếu thốn, cùng thân tàn ma dại?
GÃ đứng lên, tứ chi như tê lại,
Thân không nhà, không việc, dám mơ chi?
Tiếng bạc "KẺNG "của kẻ từ bi
Vừa rơi xuống cho..."THẰNG NGƯỜI HÀNH KHẤT..."
Có vải đồng, GÃ mượn men... Xong tất...
Rượu giúp mình say khướt... bớt thương đau
Nhìn trời cao, GÃ bỗng thấy muôn màu,
Mây ngũ sắc và hào quang chiếu rọi
Đấy... ƯỚC MƠ... dù biết xa vời vợi...
Thoáng mơ hồ tiếng con gọi " BỐ ƠI"
 
                      ***
 
GÃ không lười... đā xin việc  nơi nơi.
Không đâu nhận, vì Thế giới hôm nay,
Nền kinh tế đang trên đà tụt dốc
Chuyện mất việc, như là bài học...
Để nhiều người lâm cảnh thê lương
Ở nơi đây, không phải...THIÊN  ĐƯỜNG
Của DÂN VIỆT sống lê đời LỮ THỨ

Thụy Chi
 VA 3/2015
- Đối ứng bài thơ CHỢ ĐỜI của anh HAI RÂU.
- Hình ảnh thật, trong khu Bolsa, 18 năm về trước...