Tha ông đó, chuyện ngày xưa, ngày xửa.
Giận mà chi ở lứa tuổi học trò.
Hồn nhiên, mơ mộng nhưng nhiều thơ ngây.
Đồn rằng có kẻ đắng cay.
Lỡ thương cô bé mắt nai cùng nhà.
Nhiều hôm dưới bóng chiều tà,
Ngơ ngơ, ngẫn ngẫn, ê a mấy vần.
Thơ tình nhiều nỗi bâng khuâng.
Biết ai, ai biết, tình câm dại khờ.
Trách trời chẳng chịu xe tơ
Người đi kẻ ở, bơ vơ một mình.
Bốn mươi ba năm, một bóng hình.
Trở về quê cũ, gặp người năm xưa.
Trải qua sớm nắng chiều mưa.
Cố nhân tao ngộ dáng xưa đâu rồi…?
Còn đâu giây phút bồi hồi.
Mắt nai, tóc xõa một thời gió bay.
 

Hai Râu 

Thân tặng các bạn "một thời để yêu và để nhớ”