Ngày xưa chung lớp, chung trường
Em tôi, mười tám vấn vương tình đầu
Ngày ngày, em trước tôi sau
Nghiêng nghiêng vành nón, tóc dài nhẹ bay.
 
Em tôi dáng dấp trang đài
Mùi hương phảng phất, đắm say lòng người
Tim tôi thổn thức, bồi hồi
Gió bay tà áo, dáng người thướt tha.
 
Đôi khi tôi trộm nhìn ra
Bốn con mắt chạm, nàng cười với tôi
Hay là em hiểu tình tôi
Đêm về thơ thẩn, như người tình si.
 
Lang thang, tôi bước chân đi
Ngang qua nhà trọ, bóng nàng bên hiên
Ngập ngừng đứng đó, từng đêm 
Trở về trằn trọc nhớ em lạ lùng.
 
Thư tình tôi viết, đã xong
Nhưng chưa dám gửi, ngại ngần trao ai
Ngày đi, ngày lại, ngày sang
Lá thư vẫn chửa trao nàng: dại không?
 
Yêu em bằng mối tình câm
Nàng đâu có hiểu, nỗi lòng tôi đây
Rồi mùa phượng đến chia tay
Tôi vào quân ngũ, nàng rời trường  xưa.
 
Những ngày binh lửa chia xa
Tôi về chốn cũ, người xưa đâu rồi!
Chiến tranh, tan tác chia lìa
Em con chim nhỏ, bay về nơi nao!
 
Tìm em, chẳng biết, tìm đâu bây giờ
 Một hôm nhận được tin em
Đẹp duyên cầm sắt cùng người em yêu
Lòng tôi đau đớn, khôn nguôi.
 
Lời yêu chưa nói, thôi rồi mất em
Chén sầu, tôi uống từng đêm 
Vấn vương khói thuốc, đi tìm dáng xưa
Trách chăng tạo hóa như đùa.
 
Hay là  ta chẳng nợ duyên với người
Yêu thầm chẳng nói cùng em
Để giờ tan giấc mộng thường em ơi
Chúc em hạnh phúc  bên người
Ngàn năm, vẫn nhớ, tình tôi yêu nàng.
 
Huynh Phan
 
Xin tặng cho các chàng áo nâu lỡ duyên để mất người tình trăm năm