Khi không tôi mắc chứng nấc cụt, ngày đầu thì bị sơ sơ, qua ngày thứ hai bị thường hơn. Tôi được trị nhiều cách theo kiểu dân gian nhưng vẫn không bớt. Qua ngày thứ ba thì tôi nấc cụt liên tục, không ăn được, không nằm được, rất khó chịu và rất mệt. Tôi đi khám bác sĩ, họ không nói tại sao chỉ cho toa mua thuốc. Thuốc uống không hết mà càng ngày bệnh càng nặng thêm lên.

Trong xóm tôi có thằng Cu Tâm con người bạn bên xóm. Nó hay chạy qua đánh bi với Cu Út nhà tôi. Thấy tôi ngồi trên ghế xếp, ôm đầu nấc liên tục, Cu Tâm hỏi.

“A, Bác bị bệnh nấc cụt rồi. Bác uống chi chưa, nếu chưa con về lấy thuốc qua cho bác uống, hết liền tức khắc”.

“Bác uống thuốc tây nhưng không bớt”, tôi trả lời nó.

Cu Tâm đâm đầu chạy về nhà. Một lát chạy qua lại, nó đưa cho tôi một cục GỪNG tươi bằng ngón tay cái và một ít MẬT ONG đựng trong tách uống trà; tách nầy lớn hơn ngón chân cái. Nó bảo tôi nhai cục gừng, trước khi nuốt thì uống tí mật ong cùng lúc, Tôi vừa nhai trong khi Cu Tâm đứng nhìn, rồi tôi nuốt gừng và mật ong theo lời nó dặn. Không biết thuốc đã tới bao tử chưa nhưng cơn nấc dịu lại ngay và hết liền sau khi tôi uống chút nước trà tráng chén mật ong.

Thằng Tâm vỗ tay reo. “Con nói rồi, hết ngay liền mà.”

Tôi hỏi tại sao con biết cách nầy. Nó trả lời một cách tự tin. “Ông nội con thường hay bị như bác. Nhà con lúc nào cũng có sẵn hai thứ nầy cho ông con uống”.

Như vậy là một cục GỪNG sống, nhai nuốt với một muổng canh MẬT ONG đã chữa được căn bệnh nấc cụt của tôi. Thỉnh thoảng tôi cũng bị lại, nên trong nhà lúc nào cũng trữ hai thứ thần dược trên.

Nguyễn Bá Hùng
Mẹo Vặt – Lượm lặt từ internet