Một ông tuổi khoảng 70, xưa gọi là "cổ lai hy", bà vợ ra nằm ở nghĩa trang 5-6 năm rồi. Ông ở một mình, buồn. Ông về VN cưới môt cô vợ nhí, bằng tuổi cháu ngoại ông. Ông khoe với ông bạn của ông rằng, nó là dân quê, nó thật thà lắm. Ông bạn hỏi:

- Ông nghĩ thế nào mà rước con bé chưa đầy 20 tuổi qua đây làm vợ?

- Nó rất là thật thà, nên tui mới cưới nó đem qua đây chớ bộ!

- Làm sao ông biết là nó thật thà?

- Thì lúc trước khi lấy nó, tui có hỏi nó, "Tại sao em chỉ bắng tuổi cháu ngoại qua, mà em lại chịu lấy qua?".  Nó nói tại vì nhà nó nghèo quá nên lấy tui cho đỡ khổ.

- Chỉ vì nó than nghèo mà ông cho nó là... thật thà?

- Tui cũng thử lòng nó thêm. Tui hỏi nó: "Đưa em qua bển rồi lỡ em bỏ qua đi lấy mấy thằng trẻ cỡ em thì sao?"

Nó trả lời:

- Em đợi được, vì sức ông chỉ sống nhiều lắm 6, 7 năm nữa là cùng!

Tui gặng hỏi nó thêm:

- Lỡ 5 năm sau em vào được quốc tịch. Em không chịu đợi qua chết, em bỏ qua thì sao?

Nó suy nghĩ một lát rồi trả lời:

- Nói ông đừng giận nghe, sức ông ở một mình thì sống thêm được 6, 7 năm. Chứ sống chung với em, thì ông thọ được 1 năm cũng là giỏi lắm rồi!