Bộ dáng Họa Mi An Thạnh năm nào  
Trang đài, mỹ miều duyên dáng lắm  
Má chị hồng, tươi màu da trái mận  
Môi chị cười như hoa Sứ nở vào Thu.
 
Giọng nói dịu thanh tựa giọng hót Họa Mi
Dễ yêu làn tóc đen màu hạt nhãn
Chị, cô gái xứ vườn măng nức tiếng
Ưa mùi hương bông bưởi, thích hoa chanh
Yêu dòng mương trong, yêu cảnh thanh bình 
 Lớn lên quen sắc chùm dâu xanh, mận đỏ.
               
Con hoành hoạch ăn bòn bon, trái ăn trái bỏ
Vỏ bòn bon rớt nổi lấp ngọn rong xanh  
Bàn chân chị in dấu mặt đường trơn
Da chân trắng bám phù sa đen nhoèn nhoẹt.
 
Thế vậy gót chân chị mịn màng đỏ chót  
Mẹ than rằng chị dùng thuốc tẩy quá hao 
Tàn lá kín bưng không thấy mặt trời đâu
Thảm lá rụng trãi mặt vườn dày khộp.
            
Những ngày Hè chị chăm chậu Lan Hồ Điệp
Hoa nở tràn hương trong tia mắt  tinh  khôi
Những chùm nắng chiếu xuyên giàn lá mồng tơi
Đấp ươm lên tóc, đốm tròn vàng hoa cúc.
 
Nụ cười trên làn môi vén lên hàng răng ngọc
Lời ca lúc ngân nga, lúc lãnh lót mượt mà
Chị hát bài ca quê hương, làn điệu dân ca
Miền sông nước hò lơ, nhịp chèo đôi êm ái.
 
Tựa  giọng Họa Mi, hót vang trên nương rẩy
Điệu ngân vang vượt miền sơn cước qua truông
Cô gái nhà vườn trái ngọt Bình Nhâm
Dấu bóng dưới tán lá măng dầy kín lối.
                
Đường đến trường hoa Sứ reo ca nở vội  
Phượng chậm ra hoa không muốn sớm vào Hè
Kim Loan của ngày tuổi  mười  sáu trang đài
Cô nữ sinh dịu hiền trường Cộng Đồng NLS.
 
Con Họa Mi dễ thương, yêu kiều hiền thục
Đã sớm rời dương trần ở tuổi hăm lăm
Cái tuổi xuân duyên, đang độ đẹp vô ngần
Nhưng phận số, dứt nợ đời ngắn ngủi.
 
Để lại trong lòng bạn bè nhiều tiếc nuối
Hỡi Kim Loan, con Họa Mi bé nhỏ còn đâu
Cô gái vườn măng một chiều Hạ mưa mau
Vĩnh viễn quay về quê hương  gió cát
Vọng mãi trong lòng bạn bè tiếng hót
Của loài chim, bộ cánh áo màu nâu.
 
Bao tiếc thương, gói ghém nén hồn đau
Theo chân chúng bạn suốt chiều dài năm tháng
Mưa Hạ triền miên không vơi đi thương  cảm
Không gột hết nhớ thương hình bóng một Họa Mi.
 
Nguyễn Văn Bậu