alt
 
BÀI THƠ DÂNG MẸ

 Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắc
 Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn
 Thương về bóng mẹ cô đơn
 Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi mòn.

 Ngày xưa ấy con còn nhỏ bé
 Chưa bao giờ xa mẹ tấc gang
 Nay con cách trở quan san
 Hướng về quê mẹ đôi hàng lệ rơi.

 Con xa mẹ một đời thương nhớ
 Bóng mẹ già, mình hạc xương mai
 Ngày qua tháng rộng, năm dài
 Mong con mẹ, những u hoài.

 Quê hương đợi ngày về chưa thấy
 Để mẹ buồn lau sậy xót xa
 Mẹ ơi nước mắt chan hòa
 Lời ru của mẹ ngân nga một đời

 Con buồn nhớ mẹ, mẹ ơi!

 

 Sương Mai


 -------------------------------------------------------------------
 

altBông Hồng Vàng

 Vu lan về con cài lên ngực
 Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha
 Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà
 Của những đứa con nhớ về cha mẹ

 Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ
 Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương
 Dù bao năm dù có hoá vô thường
 Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất

 Cả cuộc đời mẹ cha tất bật
 Cho chúng con lẽ sống tình yêu
 Đại dương bao la đâu đã là nhiều
 Với chúng con cha mẹ là tất cả

 Có đôi lúc
 Mải mê quay với dòng đời ồn ã
 Những đô hội thị thành
 Những phương trời lạ
 Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha
 

Nguyễn Đình Vinh