Nhạc Phẩm - Người Phu Kéo Mo Cau 
Trường Vũ trình bày
 
Ngày xưa anh kéo mo cau
Em ngồi vắt vẻo phía sau cười dòn,
Thương sao cái tuổi hồn nhiên
Hoa cau anh trộm cài vào tóc xanh.
Tuổi đời càng lúc qua nhanh
Trò chơi dâu rể em còn nhớ không?
 
Trách ai đã vội lấy chồng
Bỏ anh ở lại với tàu mo cau,
Nhớ em anh vẫn còn đau
Hoa cau ngày ấy đi vào thiên thu.
 
Trách chi cái thuở mo cau
Còn thương, còn nhớ, còn đau, còn buồn.
Trách anh không chịu tỏ tường
Để cho con sáo xổ lồng bay xa,
Bây giờ lại trách người ta
Hoa cau em nhớ, hoa dừa em thương.
 
Em đây tóc hãy còn xanh
Trò chơi dâu rể vẫn mình em mang,
Trách em nỡ vội sang ngang
Tại anh không nói, bẽ bàng duyên tơ.
 
Thời gian vẫn mãi đợi chờ
Ước gì trở lại cái thời tuổi thơ,
Mo cau anh kéo, em cười
Em ngồi vắt vẻo, theo chàng về dinh,
Để cho hai đứa tụi mình
Bắt đầu làm lại một thời mo cau.

Áo Nâu Xưa
Khung Trời Xứ Búng, 1-1-17