Đây xứ Búng, khung trời mùa Hạ
Lộ mười ba ngày ấy quá thân thương
Phượng đỏ hồng đôi ngã cách đôi đường
Ai biết được ngày sau còn gặp lại.
Khung trời cũ… mái trường xưa… đã xa rồi ngày ấy
Phương trời nào trôi giạt mấy mươi năm
Gặp lại nhau trong giây phút tương phùng
Vẫn nhớ mãi: Ơn Thầy Cô-Nghĩa Đồng Môn không bao giờ thay đổi.
 
Có ai về trong một mùa nắng Hạ...
Bóng trường xưa... như thấp thoáng đâu đây,
Này là Cô Thầy còn đây bạn cũ.
Bao kỷ niệm ngày nào thương biết mấy!
Nhớ làm sao mái trường xưa ngày ấy,
Nắng Hạ vàng in bóng Áo Nâu bay
Nhớ hàng tràm hoa vàng chiều ươm nắng
Còn tìm đâu bóng dáng một thuở nào!
Đức Hòa ơi! một lần đã bên nhau,
Giờ gặp lại thỏa bao niềm mong nhớ.
Tình Áo Nâu muôn thuở... vẫn ấm nồng!
Rồi mai này... biết còn gặp nhau không?!
 
ÁoNâu xưa khung trời xứ Búng
4-24