Ai cũng có một quê hương để nhớ, những kỷ niệm một thời đi học. Có đi xa mới thấy không nơi nào đẹp bằng nơi chôn nhau cắt rốn, kỷ niệm tuổi thơ, mái trường thân yêu, những bạn bè của một thời mới lớn.

Có đi xa quê, những đêm dài thức trắng, nỗi nhớ quê nhà thôi thúc…

Phải về thăm lại những con đường, góc phố, lỡ mai nầy… thời gian không chờ đợi khi tuổi già bóng đã xế chiều.

 

 

Làm sao quên được những buổi trưa hè lén gia đình rủ rê một vài thằng bạn ra cầu sắt Phú Long bờ-lông-rông xuống sông tắm mát.

Hay lén vào những khu vườn trái cây bẻ trộm những nhánh dâu, ổi. Thế là khi trở về nhà, mông hằn in dấu ấn của cây chổi lông gà, những cú vút của ngọn roi mây… Đau thế, nhưng không thể nào bỏ được tật phá làng, phá xóm. Bây giờ thì cây cầu sắt Phú Long ngày xưa chỉ còn trong kỷ niệm.

Có ai biết được ngày mai cuộc đời mình sẽ ra sao, khi cuộc đời mình là những mảnh đời chấp vá. Lên voi xuống chó, te tua như cái mền rách.

 

 

Mới ngày nào còng lưng trên những đoạn đường thiên lý, cõng những cái lu mái, những bao than nặng hàng trăm ký, những chuyến xe thồ không biết về đâu...?

Bây giờ trở lại, gặp gỡ những người bạn xưa cùng trường, cùng lớp mà cứ ngỡ trong mơ.

 

 

 

Nhớ ngày nào còn ngồi chung lớp, chung trường, phá phách nhau. Những mái đầu xanh giờ đây đã bạc màu thời gian.

Những câu chuyện cũ xưa ơi là xưa, hình như còn phảng phất đâu đây, hình như mới hôm qua, hôm kia…

Cám ơn thời gian đã cho tôi nhiều kỷ niệm khi trở về gặp lại những người bạn cũ.

 

 

Làm sao quên những kỷ niệm đong đầy trong ký ức khi quý Thầy Cô, quý bạn bè đã dành cho mình buổi họp mặt trên dòng sông quê hương, nơi mình đã sinh ra và lớn lên theo từng dòng con nước chảy.

Cuộc đời ví như những mãng lục bình trôi theo từng con nước, hết lớn lại ròng, không biết đâu là bến bờ. Cũng chẳng ai biết được ngày sau rồi sẽ ra sao…!?

 

 

Những ly rượu, ly bia đầy ấp những ân tình bên cạnh Thầy Sương, bên cạnh những người bạn thân thương của một thời đi học. Cứ tưởng chừng như thời gian trôi qua mình không bao giờ bắt gặp lại được. Có một ngày… Cám ơn quý Thầy Cô, xin cám ơn quý bạn bè đã dành cho mình những giây phút ấm áp tình người, tình đồng môn mà không phải ai cũng có được.

 

 

Xin mượn những dòng chữ nầy thay thế nén hương lòng kính gởi và tưởng nhớ đến Thầy Trần Tấn Miêng. Đời người sao mà ngắn ngủi quá, mới đó mà bây giờ Thầy đã đi xa, nào ai biết trước được.

 

 

Trái qua phải: Đỗ Văn Chánh, Trần Văn Hai, Nguyễn Ngọc Rạng,
Nguyễn Văn Bình, Trần Văn Tánh, Nguyễn Văn Huyền và Nguyễn Văn Trâm

 

Xin cám ơn những người bạn của tôi, cám ơn mái trường Nông Lâm Súc Bình Dương.

Xin cám ơn quý vị Thầy Cô và xin cám ơn thời gian đã trả tôi về quá khứ.

 

Hai Râu - NLSBD
Tháng Tư mùa thương nhớ 2021