Sài Gòn của tôi,
Đã chìm sâu trong tiềm thức.
Góc phố con đường những dấu tích thân quen.
Chiều một mình trên đại lộ lang thang,
Công viên lối cũ, ánh đèn vàng hiu hắt.
 
Sài Gòn của tôi,
Cơn mưa giông chợt đến, chợt đi và chợt nắng.
Mưa chỉ đủ làm vương vương mái tóc,
Nắng chỉ vừa che phủ kín bờ vai.
Nghiêng vành nón, áo dài bay ngơ ngẩn.
 
Sài Gòn của tôi,
Những con đường có lá me bay.
Chiều tan học, ánh mắt nai nhìn ai ngơ ngác,
Chỉ thoáng qua thôi, lòng vương man mác,
Để đêm về, ai biết nhớ thương ai.
 
Sài Gòn của tôi,
Chiều cuối tuần hẹn cùng ai bên ly kem lạnh,
Dĩa nhỏ khô bò, những nụ cười khúc khích thân quen.
Tuổi vô tư, màu áo trắng hồn nhiên,
Guốc gõ nhịp sân trường nhiều kỷ niệm.
 
Và nơi đó, Sài Gòn của tôi,
Nửa hồn này còn sót lại,
Nửa hồn kia trôi giạt bốn phương trời.
Cơn mưa nhẹ, chợt giật mình ngoái lại,
Còn chút gì... một thoáng lá me bay.

 

Hai Râu - NLSBD
Tháng Tư - 2021