Bảy mươi chưa phải “tuổi già”
Bảy mươi phải được gọi là “tuổi tiên”
Bảy mươi là hết ưu phiền
Cửa nhà, cơm áo, bạc tiền chẳng lo
 
Bảy mươi đâu chỉ cần no
Hàm trên, hàm dười, so đo cứng mềm
Thường hay thức giấc nửa đêm
Lăn qua, lăn lại, lèm nhèm, ủ ê!
 
Bảy mươi tuổi bắt đầu chê
Rượi ngon em chả – cà phê gật đầu!
Thuốc viên đủ thứ, đủ màu
Vui thì dạo phố, buồn vào nhà thương
Thấy em lả lướt bên đường
Lem nhem cặp mắt thèm thuồng băng quơ
Về nhà bà cứ thờ ơ
Nói cho vui vậy chứ giờ - làm chi!
Nhìn bà, Ông chỉ cười khì
Mặc bà, bà nói – ông thì làm lơ.
 
Bảy mươi tuổi rất nên thơ
Cũng chờ, cũng đợi, cũng mơ dáng huyền
Nhìn bà má lúng đồng tiền
Nhai trầu nhóp nhép đảo điên thân già
Bảy mươi, mười bảy đâu xa
Bảy mươi đáng được gọi là…TUỔI TIÊN!!!

 

Phạm Văn Thế (MS2)